Feeds:
Bài viết
Phản hồi

Photobucket

An Vi:

Hà Nội một chiều nắng đổ. Con đường về nhà như dài lê thê, tưởng chừng là bất tận… Thủ Đô đang chuyển mình trong những làn gió heo may… Và những ngày gần đây, tôi buồn nhiều hơn bao giờ hết. Mọi vật quanh tôi như đều nhuốm màu đau thương, ảm đạm. Ánh mắt tôi hướng về một nơi nào đó xa xăm, tự hỏi rồi ngày mai, ngày kia, ngày kia nữa tôi sẽ phải sống như thế nào?

Đáng lẽ chỉ vài tháng nữa thôi tôi sẽ bay sang Anh du học, đáng lẽ tôi vẫn là một cô bé hạnh phúc, được sống trong một gia đình khá giả, đáng lẽ cả nhà tôi vẫn được quây quần bên nhau trong mỗi bữa cơm chiều ấm cúng… Vậy mà cuộc sống thật ác nghiệt, đã đập vỡ chuỗi năm tháng tươi đẹp của tuổi thơ tôi.

Bố tôi đã qua đời trong một tai nạn xe hơi tuần trước.

Mọi chi tiêu, gánh nặng và lo toan trong gia đình bây giờ đều đổ lên vai mẹ. Không có bố, nhà tôi cũng sẽ không nghèo. Nhưng tôi sẽ không thể sang Anh du học nữa. Và tôi đang cảm thấy như một tương lai mờ mịt đợi mình phía trước. Tôi chẳng còn muốn học hành hay nghĩ đến bất cứ thứ gì khác. Bố luôn là nơi tôi tâm sự đủ mọi điều, và ông cưng chiều tôi hết mực… Tôi không thể tưởng tượng được điều kinh khủng này lại xảy ra với tôi, nó thật sự quá lớn.

Những năm tháng sau đó, tôi ở lại ViệtNamhọc cấp ba. Tôi hiểu rằng gia đình tôi đang phải trải qua chuỗi thời gian vô cùng khó khăn và cực nhọc. Ngày trước tôi là một An Vi rất năng động và hòa đồng. Sau ngày bố ra đi, tôi trở nên trầm tính hơn và ít giao tiếp với bạn bè. Tôi luôn cố học thật giỏi để cho mẹ yên lòng. Hết năm lớp mười, tôi đạt danh hiệu học sinh xuất sắc của trường và được trao học bổng. Ngày tôi cầm giấy chứng nhận về khoe với mẹ, tôi nhìn thấy mẹ cười thật hạnh phúc. Đó là giây phút vui vẻ đầu tiên của nhà tôi sau ngày bố tôi mất. Tôi bắt đầu đặt mục tiêu to lớn là thi đỗ và trường Đại học Ngoại Thương, cả mẹ và em gái tôi đều ủng hộ. Với đầy sự quyết tâm và niềm cảm hứng mãnh liệt, tôi bền bỉ đi trên con đường thành công của mình.

Vào giữa năm lớp mười một, một điều không may nữa lại xảy đến với gia đình tôi. Em gái tôi liên tục bị thiếu máu và phải vào bệnh viện điều trị. Và lần này tôi quyết định đi làm thêm để san sẻ gánh nặng với mẹ.

Hiệu bánh ngọt Heaven:

Tôi đăng kí một chân phục vụ cho hiệu bánh ngọt Heaven cách nhà không xa. Và đó là nơi tôi đã gặp anh. Ấn tượng đầu tiên của tôi về anh là một chàng trai chững chạc và ưa nhìn. Gia đình anh vừa khai trương hiệu bánh cách đây vài tháng và giao cho anh quản lý nó. Tên anh là Duy, anh hơn tôi sáu tuổi và đang học năm thứ năm của Đại học Y Hà Nội. Anh đi học buổi sáng và chỉ có chiều mới đến tiệm bánh làm việc.

Những ngày đầu, anh dạy tôi cách làm bánh và bài trí cửa hàng sao cho thật đẹp. Tôi học rất nhanh và chẳng mấy chốc đã thành thạo các công việc ở đây. Tôi yêu những giờ phút được đến hiệu bánh của anh làm việc, các chị nhân viên phục vụ đều rất thân thiện và gần gũi với tôi. Thỉnh thoảng lúc rảnh, anh cũng hỏi thăm về cuộc sống của tôi và việc học hành ở trường. Điều tôi yêu mến nhất ở Duy là thái độ của anh với mọi người xung quanh. Khi gặp bất kì ai điều đầu tiên anh làm cũng là nở nụ cười ấm áp. Gặp anh, tôi như được trở lại là chính mình trước kia, là một An Vi hăng hái và đầy nhanh nhẹn. Duy luôn biết cách làm an lòng người khác, và dường như khiến mọi người hạnh phúc là sứ mệnh của anh.

Vào một ngày thu đầu tháng mười, anh rủ tôi đi chơi. Duy cùng tôi đi khắp các phố phường Hà Nội, hòa mình vào cuộc sống hối hả và bất tận. Lần ấy tôi còn biết được anh rất thích chụp ảnh và có năng khiếu về hội họa. Anh đã vẽ lại cảnh Hồ Gươm rất mộc mạc và chân thực. Và điều đặc biệt là ngày hôm ấy, anh đã chạm được đến những góc khuất trong tâm hồn tôi.

- Anh thấy An Vi rất nhiệt tình và quan tâm đến mọi người, đó là điều mà anh yêu quý nhất ở em. Nhưng anh biết, dù vậy em vẫn là cô bé hướng nội đúng không? J

-  Anh nói đúng, mà anh cũng nói sai. Hồi trước thì em không như thế này đâu, em hòa đồng và chơi với nhiều bạn lắm. Nhưng cuộc đời em đã rẽ sang hướng khác hơn một năm trước rồi. Em cũng buồn nhiều lắm, nhưng biết làm sao được, phải cố gắng sống cho tốt hơn thôi anh.

- Nghe em nói, anh cảm nhận thấy đã có điều gì đó rất kinh khủng xảy ra với em phải không? Thật sự anh rất muốn nghe chia sẻ của An Vi…

Và tôi đã kể về những ngày khủng khiếp đó của tôi với anh. Anh không dành cho tôi sự thương hại như tôi nghĩ, anh cũng không tỏ thái độ xót xa khi nghe câu chuyện của tôi. Điều tôi nhìn thấy ở Duy là sự bình an, và anh luôn nở nụ cười ấm áp với tôi trên suốt chặng đường. Và anh đã nói với tôi: “An Vi này, cuộc sống của ta bao gồm cả hạnh phúc và khổ đau. Nếu em nhìn cuộc đời lạc quan, thì niềm hạnh phúc sẽ đến với em và ngược lại. Càng khó khăn em càng phải cố gắng vượt qua, đừng nản chí. Vì mỗi chúng ta đều là một con người tuyệt vời mà!” Chưa bao giờ tôi thấy lòng mình nhẹ nhõm và bình yên đến thế. Nghe những lời anh nói, tôi nhận ra mình hoàn toàn có thể sống ý nghĩa hơn. Anh chia sẻ với tôi ước mơ lớn nhất của anh là làm bác sĩ, anh sẽ trở thành một bác sĩ thật giỏi. Càng tiếp xúc với Duy, tôi càng thấy anh là một chàng trai đầy giá trị. Khi nghe tôi tâm sự rằng tôi muốn thi đỗ Ngoại Thương, anh nói anh tin tôi chắc chắn sẽ làm được. Và tôi đã lấy niềm tin của anh làm động lực mạnh mẽ để tiến lên phía trước.

Kể từ ngày làm ở tiệm bánh, cái tên  “Minh Duy” như một dòng sông chảy êm đềm giữa cuộc sống của tôi. Khi có chuyện vui cũng như chuyện buồn, người đầu tiên tôi nghĩ đến là anh. Duy đã cho tôi thêm biết bao niềm tin và hi vọng, anh đã kéo tôi ra khỏi cái thế giới đầy u ám và buồn bã mà tôi tự dựng lên cho mình. Tất nhiên, tôi không cho phép bản thân ỉ lại vào anh quá nhiều, tôi còn có con đường riêng của tôi. Nhưng vào thời điểm đó, anh là điều duy nhất tiếp thêm cho tôi nghị lực để đi qua những chuỗi ngày dài gian khổ. Thỉnh thoảng Duy đóng cửa tiệm bánh sớm để cùng tôi đến bệnh viện thăm em gái. Em gái tôi rất quý Duy, anh hay mang đến cho nó những chiếc bánh ngọt với đủ các hình dáng. Vì học ở ngành y nên anh rất biết cách chăm sóc người ốm, gánh nặng của gia đình tôi giảm bớt từ ngày anh đến. Có những buổi tối anh còn ở lại viện ăn cơm cùng với gia đình tôi, và dường như mẹ tôi cũng quen với sự có mặt của anh hàng tuần. Em gái tôi cũng vui lên rất nhiều và không còn gầy yếu như trước. Thật hạnh phúc vì cả nhà tôi đang sống với niềm lạc quan lớn dần lên mỗi ngày.

Cho dù anh và tôi gần gũi với nhau như anh trai và em gái, nhưng tôi vẫn cảm thấy mình không thể hiểu anh được nhiều hơn. Anh thường tâm sự với tôi những chuyện ở trường Đại học, có khi lại khuyên tôi những điều rất chân thành. Tôi biết tôi và anh giống nhau, bề ngoài luôn tỏ ra năng nổ và vui vẻ, nhưng thực ra lại là người hướng nội. Tôi chưa bao giờ dám hỏi kĩ hơn về cuộc sống của anh, tôi muốn biết nhiều hơn về Duy nhưng lại không biết cách để bắt đầu. Song điều ấy đối với tôi không quá quan trọng, tôi chỉ muốn được sống như bây giờ, có một người để mình tìm đến mỗi khi cần được lắng nghe. Dù trong quãng thời gian nửa năm tiếp xúc với Duy, tôi thấy anh là người khá nhạy bén trong việc nắm bắt suy nghĩ và cảm nhận của người khác, nhưng tôi không nghĩ là anh hiểu được tình cảm của tôi. Đó là thứ tình cảm tôi vô cùng nâng niu và trân trọng, nó len lỏi vào từng ngõ ngách sâu thẳm trong tâm hồn tôi, và thắp lên một ngọn lửa ấm áp. Đó là ngọn lửa của khát vọng, của niềm tin, và chứa đựng muôn vàn yêu thương của tôi với chàng trai mang tên “Minh Duy” ấy.

Tôi lên lớp mười hai và cũng là lúc anh tốt nghiệp Đại học. Hai anh em có nhiều thời gian để trò chuyện với nhau hơn, điều ấy làm tôi vui vô cùng. Anh hay đưa đón tôi đi học vì anh nói bây giờ anh có rất nhiều thời gian. Anh còn hứa nếu tôi thi đỗ Ngoại Thương sẽ tặng tôi một món quà cực tuyệt. Duy luôn ở bên tôi trên chặng đường còn rất xa xôi ấy. Tôi muốn cảm ơn anh về những giá trị tinh thần mà anh đã dành cho tôi, nhưng chưa có dịp. Và đến một ngày nọ, Duy nhắn tin cho tôi: “Hôm nay anh không mở quán, anh muốn nói với An Vi một chuyện. Cuối giờ em đứng ở cổng trường đợi anh nhé!”

5 giờ chiều hôm ấy…

Anh và tôi bước cùng nhau trên quanh con đường Hồ Gươm. Và anh là người đầu tiên lên tiếng:

- Không có anh, An Vi vẫn sẽ sống tốt phải không? Anh biết em rất mạnh mẽ mà. J

- Không có anh thì buồn thật đấy, nhưng chắc chắn em vẫn sẽ sống thật tốt để anh thấy. Nhưng em rất muốn biết lý do vì sao anh hỏi em như vậy?

- Đến bây giờ anh mới có cơ hội kể cho em nghe về những điều trong cuộc sống của anh. Anh sinh ra trong một gia đình rất giàu có, tuy vậy nhưng đó là nơi anh không hề được hưởng hạnh phúc. Giữa bố mẹ anh không hề có thứ gọi là “tình yêu”, và họ đã ly dị nhau khi anh lên mười tuổi. Anh sống với bố và em trai, mẹ anh đã bay sang Mỹ và ở luôn tại đó. Hôm qua, anh nhận được cuộc điện thoại bên đó, nói là mẹ hiện đang ốm rất nặng. Tuy rằng giữa mẹ và anh chưa bao giờ có những phút giây gần gũi nhau, anh không được mẹ yêu thương như những đứa trẻ khác, nhưng dù sao bà cũng là mẹ của anh. Anh sẽ qua Mỹ để chăm sóc mẹ, tiện thể học thạc sĩ bên đó luôn. Khi nào mọi việc ổn định, anh sẽ về ViệtNam, vì thật sự nơi này rất quan trọng với anh.

- Anh cứ làm như vậy đi, vì đó là tương lai của anh. Em cũng lớn rồi, có thể tự lo cho mình được, em sẽ không làm anh thất vọng đâu. J

- Anh rất tin ở An Vi. Học hành cẩn thận không là không xong với anh đâu. Anh sẽ luôn dõi theo em.

Anh mỉm cười với tôi, nụ cười mà tôi nghĩ rằng nó sẽ in dấu lên trái tim mình mãi mãi…

Một tuần sau, tôi ra sân bay tiễn anh. Dù lúc ấy tôi đang buồn nhiều lắm, nhưng tôi không để Duy nhìn thấy điều đó ở tôi. Tuy vậy nhưng tôi nghĩ anh vẫn hiểu. Tôi vẫy tay và mỉm cười chào anh lần cuối. Và hôm đó, câu nói của anh đã vang vọng mãi trong lòng tôi qua bao tháng năm sau này…

“Nhất định em phải thành công nhé. Anh rất muốn nhìn thấy An Vi hạnh phúc.”

Sau ngày anh đi, tôi không đến tiệm bánh làm việc nữa. Tôi tập trung vào việc học hành để không phụ sự kỳ vọng của gia đình và của anh dành cho tôi. Và nỗ lực của tôi đã được đền đáp xứng đáng. Một năm sau đó, tôi đỗ rất cao vào trường ĐH Ngoại Thương. Tôi liền nhắn tin cho anh và anh đã trả lời: “An Vi cực kì giỏi luôn đấy em biết không. Quả này khi nào anh về phải khao anh nha.” Tôi hạnh phúc vô cùng vì cho dù cách xa cả một đại dương, anh vẫn luôn quan tâm và dõi theo tôi. Một tháng sau, tôi nhận được món quà mà anh đã hứa sẽ tặng tôi. Đó là một bức tranh vẽ cha nắm tay tôi trên cánh đồng cỏ rộng ngút ngàn, ở góc dưới có dòng chữ: “Cha vẫn luôn ở bên em, chỉ là em không biết mà thôi. Chắc chắn ông đã rất hạnh phúc khi thấy em thành công ngày hôm nay.” Tôi ngồi lặng bên bức tranh ấy rất lâu, và mắt tôi nhòe đi khi ký ức chợt ùa về…

Minh Vũ:

Em tên là An Vi, một cô gái học năm thứ nhất Ngoại Thương, và kém tôi ba tuổi. Gần như cả trường tôi ai cũng biết đến em – người luôn rất năng động, tích cực trong các hoạt động và có thành tích học tập sáng chói. Tôi đã chủ động làm quen với em, và nụ cười của em đã ở lại trong trái tim tôi. Em rất thân thiện và tốt bụng với tôi, chúng tôi thường xuyên trao đổi với nhau về chuyện học tập và cuộc sống. Em cũng tâm sự với tôi về những tháng ngày khó khăn của em, và tôi ngưỡng mộ em ở sự mạnh mẽ ấy. Trong trường Đại học có khá nhiều cô gái thông minh và giỏi giang, nhưng tôi cảm thấy em đáng mến hơn họ. Em rất trưởng thành và chững chạc, có một tấm lòng rộng lượng và chan chứa tình yêu thương với mọi người.

Có một lần em bị sốt rất cao khi đang ở trường, và người đầu tiên em gọi là tôi. Trên đường đi taxi đưa em về nhà, em gọi khẽ tên của một người, rất nhỏ nhưng đủ để tôi nghe thấy. Và hôm đó, tôi biết chàng trai mang tên “Minh Duy” rất có ý nghĩa đối với em. Trong một dịp hai đứa rất vui vẻ nói chuyện với nhau, tôi đã đánh bạo hỏi em về người đó:

- Ê Vi, em thích ai tên Minh Duy hả? Khai mau!

- Không ngờ anh mình cũng siêu đấy chứ! Sao anh biết hả? Em định khi nào đấy kể với anh mà anh lại hỏi trước. Vâng, đúng vậy. Giữa em và người đó đã có quãng thời gian rất tuyệt vời!

- Vậy à, chỉ cần đó là người tốt thì anh mới yên lòng, không ai được phép làm em gái anh buồn đâu.

- Haizzz! Tốt thì cực tốt nhưng chính vì vậy mới làm em buồn. Anh ấy coi em như em gái mà anh, chỉ có em là mơ mộng thôi. Nhưng mà em phải thực sự cảm ơn anh ấy vì đã là một người anh tuyệt vời cùng em đi qua bao vất vả. Thật may mắn vì anh ấy đã đến vào lúc em khó khăn nhất.

Minh Duy coi em như em gái cũng như An Vi coi tôi như anh trai. Nhưng có sao đâu, chỉ cần được nhìn thấy em cười, trong lòng tôi như đong đầy ánh nắng. Tôi biết em sẽ không bao giờ dành tình cảm đặc biệt cho tôi, và tôi cũng không đợi chờ. Tôi chỉ muốn làm một người bảo vệ em và đi bên em trên quãng đường em bước. Chỉ mong sao em hiểu được tình cảm của tôi…

Hai năm sau…

An Vi:

Một ngày chủ nhật đẹp trời, tôi chợt nhận được tin nhắn của anh: “Cô bé rảnh không? Hẹn em 1 tiếng nữa ở hiệu bánh Heaven quen thuộc. J” Tôi vui như bất tận! Vậy là chỉ một tiếng nữa thôi tôi sẽ được gặp lại anh – Minh Duy. Sao bao tháng năm, anh có thay đổi nhiều không? Tôi đang tưởng tượng ra giây phút nhìn thấy gương mặt và nụ cười thân thuộc ấy. Tôi sẽ cảm ơn anh về tất cả mọi điều anh dành cho tôi. Tôi sẽ nói rằng tôi đã nhớ anh rất rất nhiều…

10 giờ sáng hiệu bánh Heaven:

“Anh!” – Tôi hét lên một tiếng rồi chạy thật nhanh tới chỗ anh và ôm anh thật chặt. Tôi nhìn thấy niềm hạnh phúc thật sự trên gương mặt anh khi gặp lại tôi. Anh véo má tôi và hỏi:

- An Vi! Đó, ba năm rồi anh mới được gọi tên em trực tiếp. Nhớ lắm con bé này! Dạo này học vẫn tốt chứ hả? Gia đình em thế nào?

- Em gái anh mà, thành hoa khôi của trường rồi! Em của em bây giờ béo tốt lắm, nó cứ hỏi anh mãi. Thế còn anh đã lấy được bằng thạc sĩ chưa?

- Lấy được mới bay về đây để gặp cô bé chứ! Mẹ anh mất ba tháng sau khi anh qua đó em ạ. Anh đã sống khá vất vả ở Mỹ, nhưng có được nhiều kinh nghiệm và trưởng thành hơn nữa. Đợt này về anh giao tiệm bánh cho An Vi đấy! J

- Wow! Chúc mừng anh vì thành công vang dội đó nha! Gặp lại anh em vui lắm!

- Năm thứ ba Đại học rồi, kiếm được anh nào chưa? – Anh chợt hỏi một câu làm tôi giật mình.

- Không có đâu anh, chẳng ai may mắn được lọt vào “mắt xanh” của em đâu.

- Thế mà anh biết một chàng trai được đấy!

- Lại đùa em rồi! – Tim tôi chợt đập thình thịch, có thể từ lâu anh đã hiểu được tình cảm của tôi?

- Là anh! Tại sao em không nói với anh điều ấy! J

- Sao anh biết được điều ấy thế?

- Là em trai của anh nói cho anh biết! – Anh mỉm cười, nụ cười đẹp như nắng ấm.

- Em trai của anh? Em không hiểu? – Đây là lần đầu tiên anh nhắc đến em trai trước mặt tôi, và tôi thấy điều anh đang nói thật khó hiểu.

- An Vi, có một chàng trai yêu em từ lâu mà em không biết, cậu ấy đã nói với anh về tình cảm của em. Cô bé của anh, tên cậu ấy là Minh Vũ.

Tác giả: Mẫn Linh

“Nếu ngày mai em và người ấy có bước trên những con đường khi xưa anh đã nắm tay em đi qua, mong em hãy nhớ lại dù chỉ là một chút… Mùa thu vàng năm đó ta đã hẹn…”

Vũ Phong:

Đó là một câu chuyện tình dài và đẹp…

Tôi không phải là người Hà Nội, bố mẹ tôi đã qua đời trong một tai nạn giao thông khi tôi mới lên bảy tuổi. Dì đã đưa tôi lên Hà Nội sinh sống. Và nhiều năm sau, chính tại mảnh đất ấy, tôi đã gặp em – người con gái của cuộc đời tôi. Em là Phiêu Linh, ngày ấy em mới bước chân vào cổng trường Đại học và nhỏ hơn tôi ba tuổi. Chúng tôi đến với nhau sau những lần làm quen và trò chuyện. Trong tâm trí tôi giờ đây vẫn không sao quên được những ngày đầu nhìn thấy cô bé có nụ cười dịu dàng ấy… Em sinh ra vào mùa xuân nhưng lại yêu mùa thu tha thiết. Hằng năm cứ mỗi khi những cơn gió heo may tràn về trên khắp phố phường Hà Nội, em lại kéo tôi đi giữa cả một rừng hoa sữa… Quen em, tôi mới nhận ra quanh mình có những điều thật bình dị mà hạnh phúc quá đỗi… Quen em, tôi bắt đầu cảm thấy yêu Hà Nội, yêu từng hàng cây, góc phố và những mùa hoa… Tôi đã cõng em đi qua con đường Nguyễn Du bao nhiêu lần, tôi cũng không nhớ. Chỉ nhớ những kỉ niệm mãi in dấu lại nơi ấy, nhớ hình ảnh vô vàn những cánh hoa sữa vương đầy trên vai em, nhớ tiếng bước chân em đạp lá khô rơi xào xạc vang vọng lại… Và, có một điều tôi sẽ mãi mãi không quên được. Một ngày Hà Nội ngập nắng vàng lịm, em đã nói với tôi: “Anh ơi, mùa thu năm nào anh cũng dẫn em đi qua con đường Nguyễn Du nhé! Cho dù đó là mười, ba mươi hay thậm chí là năm mươi năm sau đi chăng nữa. Em muốn mình sẽ nhớ mãi nơi này…” Cô bé của tôi, khi nói ra điều ấy, em đâu biết rằng rồi sẽ có một ngày có người thay tôi nắm tay em…

18 giờ một buổi chiều mùa đông…

Tôi đang đi đón Linh ở chỗ làm việc của em. Cô gái của tôi đang đứng đợi tôi ở bên kia đường, nhưng dòng xe cộ đông quá khiến tôi chưa qua được. Đèn đỏ 50 giây, vì quá nóng lòng nên em đã chạy nhanh về phía tôi…

Bỗng… Em vấp ngã, xấp tài liệu Linh cầm trên tay rơi xuống đất, em cúi xuống nhặt từng tờ giấy bị vung vãi… Đúng lúc còn 20 giây đèn đỏ, tôi nhận được điện thoại quan trọng của xếp. Và tôi đã không để ý đến em… Khi linh nhặt xong tài liệu, em đứng lên và bước về bên kia đường. Đèn đỏ 3 giây, 2 giây, 1 giây… Một gã lái xe tải phóng vội vọt lên phía trước. Lúc ấy tôi chỉ kịp hét lên một tiếng: “Linhhhhhhhh!!!”, chiếc xe đã phanh kít lại tạo nên một âm thanh man rợ.

Em nằm đó… Trên một vùng đỏ thẫm đầy bi thương. Linh bất tỉnh và không kịp nói với tôi một lời nào.

Hơn một tháng sau…

Tôi đang lê những bước chân mệt nhoài trên con đường dài cô đơn và lạnh lẽo… Hình như Hà Nội đang độ vào thu, gió lại mang đến hương thơm quen thuộc ấy. Năm nay, sẽ không có tôi và em bước trên đường Nguyễn Du nữa. Tôi vừa từ bệnh viện trở về. Linh thức dậy sau một tháng hôn mê sâu và chân phải của em vẫn chưa đi lại bình thường được. Nhưng thật bi kịch, em đã hỏi tôi một câu: “Em xin lỗi, em không nhớ anh lắm, nhưng nhìn anh rất quen. Hình như chúng ta là anh em kết nghĩa?”, và tôi đã trả lời em: “Ừ, anh là anh trai kết nghĩa của em.” Vậy là vụ tai nạn quái ác đã lấy đi tất cả kí ức của Linh về tôi. Em không còn nhớ chút gì về năm năm tôi và em bên nhau nữa. Tôi từng đọc quyển “Nếu em không phải là một giấc mơ” của Marc Levy, cô gái trong truyện cũng bị mất trí nhớ. Nhưng cuối cùng sức mạnh của tình yêu đã chiến thắng tất cả, người con gái dần dần nhớ lại chàng trai, và cuốn tiểu thuyết đã khép lại bằng một kết thúc rất đẹp. Tuy vậy nhưng tôi hiểu đây là cuộc sống thực, một sự thật đang phơi bầy phũ phàng trước mắt tôi. Lúc ấy, tôi đã không tin vào những điều kì diệu. Tôi chấp nhận “đóng giả” người anh trai của em chỉ với một mong muốn được ở bên em và chăm sóc cho em.

Những ngày tháng sau ấy, hôm nào tôi cũng vào viện thăm em. Tôi thường đẩy Linh trên chiếc xe lăn và đưa em ra vườn hoa chơi. Tôi đã kể cho em nghe về quá khứ của em, một quá khứ mà chàng trai mang tên “Vũ Phong” chưa bao giờ cùng em đi dưới vòm hoa sữa. Có một lần em hỏi tôi:

- Anh Phong, ngày trước em đã từng yêu ai chưa?

- Chưa em. Ngày trước, em là một cô bé xinh đẹp, tài giỏi, được rất nhiều người theo đuổi nhưng em không ưng một ai cả. Em gái của anh kiêu từ bé đến giờ mà.

- Thật á anh? Nhưng dạo này em hay mơ những giấc mơ lạ lắm. Hôm qua em mơ thấy một chàng trai cõng em đi qua con phố bạt ngàn một màu trắng ngà tinh khôi. Khi tỉnh dậy em đã suy nghĩ rất lâu mà không nhớ ra được khuôn mặt của người ấy. – Em cười buồn.

- Đó là một giấc mơ đẹp em à. Nhưng có ai nắm được giấc mơ của mình trong tay đâu. Anh cũng từng mơ thấy những chuyện tình giống như cổ tích, nên điều đó không có gì lạ đâu, cô bé à…

Vào một buổi sáng chủ nhật tôi vào viện thăm em, lúc đó Linh đang ngủ. Và tôi đã nhìn thấy một bức tranh, bức tranh ấy có tôi cầm tay em đi dưới mùa hoa trắng ngút ngàn. Linh đã vẽ nó.

Vào thời gian Linh phải ở trong viện để điều trị về vết thương ở chân phải, có một cậu bác sĩ trẻ đã chăm sóc em rất chu đáo. Tên cậu ấy là Hoàng Minh. Chàng trai ấy có trách nhiệm trò chuyện với những bệnh nhân bị chấn động mạnh sau tai nạn. Linh kể với tôi rằng, Minh đã mang đến cho em những câu chuyện về ý nghĩa cuộc sống rất tuyệt vời, và nhờ cậu ấy mà mỗi ngày em sống lạc quan hơn, vui vẻ hơn. Bản thân tôi cũng thấy yêu mến cậu bác sĩ trẻ đó, Minh cũng biết rõ quan hệ giữa tôi và em, và lý do tôi trở thành anh trai cô ấy. Có thêm một người ở bên Linh làm tôi an tâm hơn rất nhiều. Công việc của tôi ngày một bận, tôi không đến viện thường xuyên thăm em như trước. Và có một ngày nọ, Linh nhắn tin cho tôi: “Anh ơi, em đã biết được bí ẩn của giấc mơ cổ tích ấy rồi. Đó thực ra không phải hình ảnh của quá khứ, mà là của tương lai, chàng trai trong giấc mơ ấy chính là định mệnh của đời em. Và bây giờ em đã tìm người đó… Em rất yêu Hoàng Minh anh ạ, cậu ấy sinh vào mùa đông và cũng yêu hoa sưa Hà Nội…”

Năm năm ấy đã đi xa thật rồi… Em thực sự đã quên, phải không Linh? Trong tâm trí em không tồn tại điều gì về anh nữa sao…? Dù đó chỉ là một ngày, một giờ hay một phút giây thì vẫn mong em có thể nhớ lại. Chàng trai cõng em qua bao mùa hoa sữa bây giờ cũng trở thành kỉ niệm riêng mình anh giữ lấy… Như một điều bất biến, em vẫn là cô gái yêu màu hoa trắng thanh khiết của Hà Nội, nhưng loài hoa ấy giờ đây không còn là hoa sữa. Mà là hoa sưa… Cô gái của anh, em vẫn là em, vẫn là cái tên Phiêu Linh ấy, vẫn là nụ cười thân thuộc ấy, nhưng trái tim giờ đã rẽ lối mất rồi. Thôi thì, nếu người đó thật sự mang lại hạnh phúc cho em, nếu người đó có thể thay anh cõng em đi qua bất cứ nơi nào em muốn, nếu người đó đủ bản lĩnh để bảo vệ em đến cuối cuộc đời… Anh sẽ không hề hối tiếc. Và anh, sẽ thôi không đợi chờ, thôi không hoài mong và trông về nơi em qua bao tháng ngày… Anh sẽ chúc em bình yên phương trời đó, mãi mãi…

Phiêu Linh:

Chưa bao giờ tôi lại cảm thấy vụ tai nạn là một điều tuyệt vời đối với tôi như bây giờ. Nhờ nó mà tôi đã tìm được một nửa đích thực của mình. Hơn hai năm trước, tôi tỉnh dậy sau một tháng hôn mê ở bệnh viện. Và anh – Hoàng Minh đã chăm sóc tôi rất nhiều ngày sau đó. Tôi bị cuốn hút bởi ánh mắt biểu cảm đầy trìu mến của anh và cả giọng nói ấm áp. Cách anh quan tâm đến tôi thật ân cần. Hoàng Minh hỏi thăm về cảm giác của tôi sau tai nạn. Những ngày đầu đối với tôi thật sự tồi tệ, bởi tôi phát hiện ra chân phải mình còn bị thương rất nặng. Anh trai tôi – Vũ Phong nói Minh là một chàng trai vô cùng chững chạc và có trách nhiệm. Vào đúng một giờ nào đó trong mỗi ngày, anh đều đến phòng bệnh để xem tôi thế nào và cho tôi uống thuốc. Theo như Vũ Phong kể lại thì tôi chưa bao giờ yêu ai, và luôn từ chối những người theo đuổi tôi. Nhưng tôi biết đến giờ thì tôi đã nhìn thấy anh – tình yêu tôi đã đợi chờ bấy lâu. Chuyện tình của anh và tôi rất sâu nặng. Tôi không thể quên được chuỗi ngày anh dìu tôi đi từng bước một, kiên trì và không bao giờ kêu ca. Bố mẹ tôi cũng hạnh phúc khi tôi có một người như vậy ở bên, và họ muốn cho tôi và anh làm đám cưới. Kỉ niệm giữa anh và tôi gắn liền với hoa sưa, một loài hoa dịu dàng và thuần khiết trổ bông vào tháng ba. Hằng năm anh đều cõng tôi dưới những vòm hoa sưa trắng muốt. Và tôi đã nói với anh rằng: “Anh ơi, mùa xuân năm nào anh cũng dẫn em đi qua con đường Hồ Gươm được không anh? Em muốn ghi nhớ những kỉ niệm này thật lâu…” Rồi anh véo má tôi, cười nói: “Tất nhiên rồi, vợ tương lai của anh ạ!”.

Vào đúng một tuần trước khi tôi và anh làm đám cưới thì một chuyện rất kinh khủng lại xảy ra.

Anh bị nước rửa ảnh bắn vào mắt khi đang xử lí một vài tấm hình của tôi. Đôi mắt anh không còn có thể nhìn thấy ánh sáng được nữa. Cha mẹ không cho phép tôi lấy anh vì sợ điều đó sẽ phá hủy tương lai của tôi. Tôi vô cùng tuyệt vọng. Hoàng Minh là tình yêu duy nhất của tôi, tôi sẽ không yêu bất cứ ai ngoài anh.

Vũ Phong:

Một ngày nọ, em gọi cho tôi. Vừa nhấc máy tôi đã nghe thấy tiếng nấc nghẹn của em, em khóc trong đau khổ và nói với tôi rằng người yêu em đã bị mù. Và rằng như vậy em sẽ không thể lấy người ấy, em cầu xin tôi đến thuyết phục bố mẹ em. Tôi đã hẹn gặp em.

Vừa nhìn thấy tôi, em đã chạy ngay đến ôm lấy tôi và khóc không ra tiếng. Em có hiểu rằng nhìn thấy em như vậy, tôi chỉ muốn kéo em trở về bên tôi, về lại những năm tháng đi dưới vòm hoa sữa ấy. Nhưng tôi biết là không thể. Em đã lên tiếng trước:

- Em xin anh, bằng mọi cách hãy giúp bố mẹ em thay đổi quyết định. Em rất yêu người đó. – Tôi thật không muốn nhìn thấy những dòng nước mắt đang lăn dài trên gương mặt của em.

- Em ngốc lắm, anh không thể. Xin lỗi, nhưng anh yêu em. – Tuy vậy nhưng tôi không nói với em về quá khứ giữa chúng tôi.

- Anh điên rồi, em chỉ cần người ấy, em không cần ai khác nữa cả. Kể cả anh! – Em nói với tôi từng lời một chậm rãi, nhưng để lại một vết thương mãi mãi hằn sâu trong trái tim tôi.

- Vậy bây giờ, em muốn anh làm gì? Anh có thể làm gì để em hạnh phúc? – Tôi bất lực.

- Cho dù anh ấy có như thế nào, em vẫn muốn cưới… Chỉ có Hoàng Minh mà thôi, em sẽ chỉ yêu Hoàng Minh…

Phiêu Linh:

Hôm nay anh nhắn tin cho tôi, nói rằng anh sẽ cùng gia đình sang nước ngoài để chữa mắt, có thể có hi vọng. Trong thời gian anh đi, đêm nào ở nhà tôi cũng cầu nguyện điều an lành sẽ xảy ra với anh. Tôi tự an ủi bản thân mình rằng, bây giờ thế giới hiện đại và tiên tiến lắm, chắc chắn mắt của anh sẽ được chữa khỏi. Từng ngày từng giờ trôi qua, lòng tôi nóng như lửa đốt. Và rồi, quả nhiên lại một lần nữa, điều kì diệu đến trong cuộc đời tôi.

Hơn một tuần sau anh trở về với đôi mắt sáng. Tôi ôm anh và khóc, những giọt nước mắt hạnh phúc…

Không lâu sau, đám cưới của tôi và anh được tổ chức rất trọng thể.

Mười năm sau…

Giờ đây tôi đã trở thành một phụ nữ ngoài ba mươi tuổi rất thành đạt. Cuối cùng thì tình yêu giữa tôi và anh đã có một kết thúc đẹp. Hạnh phúc hơn, tôi đã là mẹ của một bé gái sáu tuổi. Hôm nay là một ngày đầu thu có nắng nhẹ, và Hoàng Minh nói muốn đưa tôi đến một nơi rất đẹp.

Con đường Nguyễn Du hiện ra trước mắt tôi. Và tôi nhìn thấy cả một rừng hoa sữa tuyệt đẹp, hương thơm ngào ngạt vương trên từng vạt áo. Hoàng Minh đưa cho tôi một bức thư:

“ Phiêu Linh, khi em đọc được bức thư này thì mười năm đã trôi qua. Anh đã viết nó vào những ngày cuối cùng của cuộc đời mình. Vào cái ngày mà em gặp anh, nói với anh rằng người yêu em bị mù, cũng chính là ngày anh biết mình mắc một căn bệnh rất khó chữa. Và anh đã quyết định một việc rất quan trọng, anh sẽ trao tặng đôi mắt của mình cho cậu bác sĩ trẻ ấy. Anh suy nghĩ kĩ rồi, đó là điều cuối cùng anh có thể làm cho em, và chỉ còn cách ấy mới mang lại cho em hạnh phúc. Anh đã cho đi tất cả những gì có thể, và anh không hối hận. Cuối cùng, em muốn em nghe câu nói này: ‘Anh ơi, mùa thu năm nào anh cũng dẫn em đi qua con đường Nguyễn Du nhé! Cho dù đó là mười, ba mươi hay thậm chí là năm mươi năm sau đi chăng nữa. Em muốn mình sẽ nhớ mãi nơi này…’

Nơi này thật thân quen quá đỗi. Những mảnh kí ức vụn vỡ chợt hiện về trong tâm trí tôi. Nụ cười ấy, bóng hình ấy, đúng vào mùa này nhiều năm về trước… Đó là một chuyện tình, một chuyện tình rất dài.

Cứ hằng năm, hằng năm, mỗi độ thu sang, anh lại cõng em qua biết bao mùa hoa trắng như thế…

 “ Vũ Phong, kiếp này không có duyên, tất cả đợi đến kiếp sau vậy.”

Tác giả: Mẫn Linh

Hello world!

Welcome to WordPress.com. After you read this, you should delete and write your own post, with a new title above. Or hit Add New on the left (of the admin dashboard) to start a fresh post.

Here are some suggestions for your first post.

  1. You can find new ideas for what to blog about by reading the Daily Post.
  2. Add PressThis to your browser. It creates a new blog post for you about any interesting  page you read on the web.
  3. Make some changes to this page, and then hit preview on the right. You can always preview any post or edit it before you share it to the world.
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.